Tâm sự

Đi thật xa để quên đi tất cả – đi để trở về với nơi ta bắt đầu

Có những ngày mình muốn đi đâu đó thật xa. Đến một vùng đất mới, gặp những con người mới và bắt đầu lại từ đầu. Một vùng đất mà ở đó con người chẳng hề toan tính thiệt hơn, thành công hay thất bại, giàu hay nghèo. Một vùng đất không có khói bụi và không khí thật trong lành để bản thân mình thấy bình yên. Một vùng đất chỉ có tình người và thiên nhiên giao hòa trọn vẹn với con người. Thật muốn đi để được trở về là bản thân của ngày trước, vô lo, vô nghĩ và sống rất hạnh phúc….Đi để trở về với nơi ta bắt đầu.

Có những điều ta đã từng làm được, cố gắng nhưng để rồi lại vụt mất. Muốn đi đâu đó để cảm nhận được cái mới mẻ. Cảm nhận được sự cô đơn vốn như mới bắt đầu.

Khi mới bắt đầu ta chỉ là 1 hạt cát, khi ta đã có chút danh lợi thì lại xa nhau để rồi sự cô đơn lại ùa về. Cảm giác mất đi không tiếc. Chỉ tiếc là ta đã quá dại khờ và ngu ngốc. Muốn đi đâu đó để không còn cảm thấy đau nhói.

Có những ngày, chỉ muốn từ bỏ mọi thứ mình đang có mà trốn ở đâu đó một mình khóc cho thỏa hết những mệt mỏi đang mang. Thấy bản thân thật bé nhỏ so với những gì đang phải chịu đựng. Chợt nhận ra bản thân vô dụng bao nhiêu khi chẳng thể làm được gì. Cứ mãi ngập tràng trong những suy nghĩ vẫn vơ, thiếu tích cực. Hình như ông trời lại bỏ quên mình mất rồi?

Có những ngày, thật muốn gọi điện về cho mẹ, nói mẹ nghe “Con mệt rồi, con về nhà mẹ nhé” mà chẳng thể làm được. Muốn được bên mẹ, sà vào lòng mẹ mà kể mọi điều. Hay đơn giản chỉ là cùng mẹ dạo trên bãi biển đầy gió và sóng vỗ mà ta đã từng làm trước đây. Với tôi nếu có tri kỹ thì có lẽ mẹ sẽ là lựa chọn số 1.

Có những ngày, thật muốn alo một cái gọi hết lũ bạn thân cùng xóm, những người bạn mà chúng tôi đã có những kỹ niệm vui đùa bên nhau, cùng nhau trãi qua những kỹ kiệm về thời thơ ấu đẹp đẽ.

Có những ngày muốn uống thật nhiều để quên đi tất cả. Quên đi sự cô đơn. Quên đi những lời nói làm tim ta đau nhói. Lòng đã tự nhũ không bao giờ nhậu. Nhưng sao ta lại cần đến men rượu như vậy? Có lẽ câu trả lời duy nhất là “Ta nên đi đâu đó!”.

Cứ mỗi sáng thức dậy ta lại thấy sự cô đơn. Có lẽ ta nên đi. Đi để trở về với cái mà ta đã từng bắt đầu. Đã từng mơ mộng. Ông trời đã an bài mọi thứ, ta phải đi thôi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *